Thứ Ba, 16 tháng 2, 2016

Góc nhìn doanh nhân: Thước đo trách nhiệm...!

Chào mừng Đại lễ 1.000 năm Thăng Long, quảng trường Đinh Tiên Hoàng thuộc phường Ninh Khánh (TP.Ninh Bình) là công trình văn hóa lớn, được ngân sách nhà nước đầu tư trên 1.500 tỉ đồng, giao cho Sở VHTTDL Ninh Bình làm chủ đầu tư. Riêng phần tượng Đinh Tiên Hoàng nặng 100 tấn, cao 9,9m và đế cao 10m được huy động vốn từ một số doanh nghiệp.

Quảng trường được hoàn thành và đưa vào sử dụng từ năm 2010, và đến năm 2013, Sở VHTTDL đã bàn giao cho UBND TP.Ninh Bình tiếp nhận, quản lý. Cơ chế bàn giao và quản lý các hạng mục trên quảng trường còn bất cập, khiến một số hạng mục xuống cấp trầm trọng. Nhiều bậc đá chạm khắc tinh xảo bị vỡ tan nát. Các bức phù điêu bị ngấm nước, rêu mốc bám loang lổ. Đặc biệt, trên thân tượng xuất hiện những vết hoen gỉ, ố loang, mốc xanh; còn xung quanh tượng đài cỏ dại mọc um tùm, trâu bò chăn thả tự do và trở thành tụ điểm tiêm chích... Khi được hỏi, một lãnh đạo BQL các dự án đầu tư xây dựng TP.Ninh Bình giải thích: Riêng bức tượng Vua Đinh được xây dựng từ nguồn xã hội hóa, hiện thành phố chưa tiếp nhận, nên việc hư hỏng đến nay mới được biết.

Sự việc khiến người dân không khỏi băn khoăn: Phải chăng vì chưa được bàn giao quản lý một hạng mục quan trọng trong một tổng thể công trình thì không rõ và không có trách nhiệm quản lý; không cần biết tài sản công đó còn hay mất và hư hỏng ra sao nữa. Cơ chế PPP (đầu tư công-tư kết hợp) ở đó được vận hành ra sao mà “việc ai nấy làm” kiểu khoán trắng và vô cảm như vậy? Chưa nói về yếu tố tâm linh, sự tham gia giám sát chất lượng và tiến độ cả một công trình lớn, mang tính chỉnh thể, đồng bộ và đồ sộ như vậy của cơ quan hữu quan trên địa bàn như thế nào? Hơn nữa, có phải hiến tặng tức là cứ mặc ai “cho gì nhận nấy” và sản phẩm có bị xấu, hỏng, xuống cấp cũng chả bắt lỗi được ai!

Tình trạng “giờ mới biết” hoặc “mới được nghe nói”, thậm chí “chưa thấy ai báo cáo” v.v… gần đây đã trở thành điệp khúc quen thuộc từ nhiều cán bộ quản lý ở nhiều địa phương, các cấp, ngành khi được hỏi về trách nhiệm liên đới trong các vụ việc liên quan tương tự. Thế nên mới có chuyện, có nhiều sự vụ sai phạm rõ ràng, ai cũng biết; thậm chí, nhiều công trình xây sai phép, không phép “giữa ban ngày ban mặt”, cách không xa trụ sở cơ quan chức năng, trị giá tiền tỉ và kéo dài hàng năm trời, dân biết, địa phương biết, người vi phạm càng biết, mà chỉ có cấp quản lý “bề trên” thì không biết. Chỉ khi công luận quá bức xúc, cấp cao thúc giục, hỏi han và đòi giải trình, thì họ mới giật mình chỉ đạo “toàn bộ hệ thống” cấp dưới xem xét, báo cáo 
trách nhiệm…

Người làm lãnh đạo, quản lý cần chủ động và có trách nhiệm phải biết, để có thông tin quản lý cần thiết, đề xuất và có quyết định xử lý kịp thời, đủ hiệu lực và hiệu quả về những vấn đề xảy ra trên địa bàn, lĩnh vực, đơn vị thuộc thẩm quyền và phạm vi chức năng nhiệm vụ mình phụ trách. Nói “không biết hoặc giờ mới biết” về một sự vụ đã, đang và sẽ gây hậu quả tiêu cực, không có nghĩa là anh đơn giản “phủi trắng” trách nhiệm quản lý, mà cần được hiểu đó chính là biểu hiện, thước đo và cũng là hệ quả sự thiếu tận tâm và thiếu trách nhiệm công vụ, dù là tập thể hay cá nhân phụ trách...

Kết quả hoàn thành nhiệm vụ quản lý được giao là một trong các thước đo quan trọng nhất đối với cán bộ quản lý. Lãnh đạo, cán bộ quản lý mà không biết, không rõ và không làm hết trách nhiệm công vụ của mình thì hệ quả sẽ ra sao và người dân biết trông cậy vào ai (?!) Thực tế cho thấy, thước đo trách nhiệm công vụ cần được hoàn thiện, minh bạch hơn và phải thực hiện nghiêm hơn, để làm rõ trách nhiệm và nâng cao năng lực, hiệu lực và hiệu quả quản lý nhà nước các cấp trong bối cảnh đổi mới và hội nhập quốc tế toàn diện hiện nay.